Thứ Ba, 4 tháng 8, 2009

Miu tròn 4 tuổi




























































































Thế là em Miu đã tròn 4 tuổi. Mẹ nhớ một câu nói trong phim Những bà nội trợ kiểu Mỹ: Có những đứa con sinh ra để thử thách lòng kiên nhẫn của bố mẹ. Em Miu cũng vậy. 6 tháng đầu, Miu khóc ra rả suốt ngày đêm. Ăn không đáng kể, ngủ tí chút, chỉ toàn khóc mà lớn. Mẹ thì không phải người kiên nhẫn, lại mệt sau khi sinh mổ, còn phải chăm cả anh Tỗn lúc đó mới 15 tháng, mỗi ngày chỉ được ngủ 2-3 tiếng nên thường xuyên cáu giận với Miu. 6 tháng đầu, Miu không hề tập cười, chỉ biết khóc. Lại nữa, vì khóc nhiều, Miu bị thoát vị rốn, mỗi lần khóc rốn lại phồng lên như cái chén con, căng mọng như quả bóng sắp nổ. Mệt mỏi, lo lắng, lúc nào mẹ cũng như người say xe và thường xuyên ước rằng: Giá có ai trông Miu cho mẹ ngủ, dù chỉ 30 phút thôi, chắc mẹ biết ơn cả đời. 10 ngày tuổi Miu đã sổ mũi xanh, ngày nào cũng đi bác sĩ, nhưng cứ tăng cân vù vù, 6 tháng đã hơn 9kg khiến bác sĩ cũng phải ngạc nhiên. Rồi sau 6 tháng, Miu ngoan dần, lớn đến đâu, ngoan đến đấy. Và sau 1 năm thì mọi người không còn nhận ra Miu nữa, vì ngoan quá, cứ như là hai đứa trẻ khác nhau. Vì Miu bụ bẫm, mồ hôi nhiều, nên cho đến khi Miu 3 tuổi mẹ thường xuyên... gọt trắng đầu. Miu nhìn thấy mẹ tóc dài thì thích lắm, cứ mân mê và hỏi: Tóc mẹ dài thế, mẹ mua ở chỗ đâu? Một hôm, Miu sốt rất cao. Đêm ngủ, Miu mê sảng: Mẹ đừng cắt tóc con nữa nhé, để tóc cho xinh! Bố nghe Miu nói thế, thương quá, nên không cho mẹ cắt tóc nữa.













Giờ thì Miu đã là một cô bé cực ngoan và nữ tính. Suốt ngày loay hoay với váy, tóc. Có ngày ở nhà với mẹ mà lén thay mấy bộ váy, đứng ngắm nghía trước gương. Anh Tỗn còn bắt gặp Miu vừa rửa tay vừa đánh hông nữa.













Đợt đi nghỉ mát với mẹ vừa qua, Miu được khen là ngoan nhất đoàn đấy nhé: ăn ngoan, ngủ ngoan và rất biết nghe lời mẹ nữa. Mẹ mong em Miu cứ thế này mãi, cho đến khi đủ lông đủ cánh để rời vòng tay mẹ.













Đây là một số hình ảnh trong sinh nhật Miu, ngày 4/8.

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2009

Sun spa resort

Một số chim sâu trong đoàn












































Trốn con chụp ảnh nào!
















































































































































Anh Tỗn khám phá khu vực quanh bến đò



















Trong kỳ nghỉ, đoàn có một ngày đi thăm động Phong Nha - Kẻ Bàng. Đây là bến đò trước cửa động










































À, hai anh em phát hiện ra một chú thằn lằn nhỏ























































































































































































































































































































Giờ là loạt ảnh PR miễn phí cho Sunspa resort nhé

































Em M đang khám phá resort



































Dán cái màn hình 40 ink của mẹ vào, kẻo mọi người lại nghĩ chỉ có ba bố con đi
































Xuống bể, em Miu lóp ngóp bơi mà không cần bố mẹ











































































Về đến resort mới 7h, trong khi đến tận 2h chiều mới được check in, nên gia đình tranh thủ xuống bể bơi. Anh Tỗn thích lắm, xuống đến bể là gia nhập ngay đội ngũ để chơi trận giả với các bạn cùng đoàn. Em Miu thì tiến bộ lắm, năm ngoái đi biển với bố, cứ nhìn thấy nước là khóc. Năm nay, khi vừa đến, nghe bố hỏi em Miu có muốn bơi không, liền tụt phăng cả váy, cả quần chip, đứng tồng ngồng giữa sảnh làm mẹ phải cuống cuồng đi tìm áo bơi.










































































Cuối tháng 7, bố mẹ đưa Tỗn, Miu đi nghỉ ở Sun spa resort, Quảng Bình. Sau khi xuống tàu, cả đoàn được đưa về một quán phở có tên rất ấn tượng là Thường Thôi, chất lượng phở còn lâu mới được thường thôi và có rất nhiều hành khô, còn giá cả thì đắt một cách bất thường. Ăn xong, cả đoàn quyết định đi bộ về resort vì quãng đường chỉ khoảng 300m. Tuy nhiên, trên đường đi về mọi người lần lượt bắt taxi, bố cháu cũng vậy, chỉ còn ba mẹ con nhà cháu cuốc bộ.