Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

Người lo hậu sự của chúng tôi

Hôm trước, Tỗn ngồi trầm ngâm một lát rồi quay sang bảo mình: "Mẹ ạ, nếu bố mẹ chết con sẽ nhờ người đem về quê chôn đấy. Chắc con nhờ bác Tuyên chở về" Mình buồn cười quá, bảo con: "Con cứ yên tâm, còn lâu bố mẹ mới chết. Khi nào con khôn lớn, trưởng thành giống bố mẹ bây giờ thì bố mẹ mới chết con ạ". Con trai mình gật gù: "Thế cũng được".
Một hôm, mình đưa Tỗn đi cắt tóc. Mọi người ở hiệu cắt tóc hỏi mình: "Có phải chị ở cái nhà mới xây đẹp nhất khu này không?" Mình cười, không nói gì. Lúc về nhà, mình thấy Tỗn ra ban công đứng ngắm nghía một hồi rồi bảo mình: "Mẹ này, mấy cô lúc nãy bảo nhà mình đẹp nhất khu, nhưng không phải đâu mẹ ạ. Nếu bố để sân rộng như cái nhà có con chó kia mới đẹp. (Đó là một biệt thự ở đầu ngõ nhà mình, diện tích khoảng hơn 300 m, sân khoảng 100m)". Mình giải thích với con một hồi, xong cu cậu có vẻ không thoả mãn lắm, lẩm bẩm: "lẽ ra bố phải mua nhiều đất hơn để sân rộng chứ".

2 nhận xét:

HLA nói...

Thôi, vợ chồng mày có thằng con chống gậy đi giật lùi trước quan tài rồi. Còn tao thì nhờ mày bó chiếu chôn vậy, nếu con gái tao nó lấy chồng xa không về kịp. Ngậm ngùi x tả được

Nặc danh nói...

Chúng mày muốn có bao nhiêu thằng cu chẳng được. Giầu như vợ chồng mày, đẻ thoái mái, lo gì. Hi